Prolog
In year 1558 (Mậu Ngọ), Emperor "Thái Tổ Gia Dũ" resettled in to the district of Thuận Hóa, bringing with him his entourage of relatives and loyal followers, back in to this wild area in the southern part of the country, far from his homeland during this period. He had envisioned and identified that the region would become prosperous and divine, while turning it into a strategic base for his expansion plans, where as he could not start counter-attack movements against the Trinh's family in the North, while creating a new independent reign in the South. The latter intention was accomplished by the reign of the Highest Majesty "Hi Tông" and his great followers. Together with their descendants, they managed to conquer, expand and establish this territory to the south for a new reign lasting over 200 years. The Nguyễn Phúc's tribute, started as a small group of people, but grew up to become prosperous people on this magnificent new land.
It was during this period of land's constitution, in addition to the multiple and permanent combat operations from 1774 (Giáp Ngọ) onwards, up to the reigning end of Emperor "Duệ Tông" and to the beginning of "Trung Hưng", that the administration of genealogical data was not widely coordinated or recorded. (con't) »
Phòng PQC Ngày nay
Hôm nay nhân ngày húy kỵ Cụ Cố Hồng Thông 23/05 Ất Dậu (29/06/2005), bà con nội ngoại họp mặt tại Từ đường Phong Quốc Công 306 Nguyễn Sinh Cung - Vĩ Dạ - Huế, cùng nhau tưởng nhớ đến ân sâu của Tổ Tiên, nghĩa cả của Cụ Cố vì nước quên mình.
Các bậc tiền nhân đã dày công tạo dựng, vun đắp nên nhiều di sản quý báu để lại cho bao thế hệ mai hậu.
Chúng ta là con cháu có bổn phận giữ gìn, tôn tạo các di sản đó, nếu thiếu quan tâm để cho mai một là có tội với Tổ Tiên và hậu thế. Với suy nghĩ ấy, tôi Công Tằng Tôn Nữ Ngoạn nay tuổi đã cao, sức yếu (90 tuổi). Hàng bao năm nay tôi mãi trăn trở đau dáu một tâm nguyện... (xem tiếp) »
Gia Phả Phòng Phong Quốc Công
"Ôn cố nhi tri tân" là lời Khổng Tử răng dạy đời sau, biết trọng việc xưa để dựng việc mới, vì thế Gia phả giữ một vai trò quan trọng trong gia đình, gia tộc và ngoài xã hội. Việc làm gia phả của người xưa nhằm hai mục đích: trước hết, giúp người ta nhớ ngày giỗ của tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Sau đó, là cho con cháu biết nguồn gốc gia tộc từ đâu đến đâu, họ hàng trên dưới xa gần ra sao. Nhờ có gia phả mà con cháu các đời sau mới hiểu ngọn ngành, tông chỉ nhà mình. Người xưa quan niệm: trong một nhà một họ mà gốc rễ không tường tận, thì trong con cháu thường xảy ra những chuyện có hại cho gia đạo.
Gia phả không chỉ quan tâm đến nguồn gốc, giỗ Tết, mà nó còn chứa đựng nhiều nghĩa lý sâu xa, khuyên răn việc thiện, việc nghĩa ở đời, nhờ vậy mà trong họ giữ được tình hoà hiếu lâu dài. Gia đình là nơi thường ngày những người cùng chung máu mủ quây quần sum họp. Nhưng trong phạm vi gia đình, sợi dây thân ái đó chỉ có thể duy trì trong một giới hạn nhất định rồi tự nó sẽ phai nhạt dần khi những người trong gia đình ấy bắt đầu phân tán ra nhiều ngành. Số người trong gia đình càng đông thì con cháu không thể nào biết hết được dòng họ xa gần từ các đời trước. Do đó, chỉ có cách chép gia phả mới giúp con cháu nhớ hết tất cả mọi người đã sinh ra trước họ và đã chết trước họ bao nhiêu đời. Bởi vậy, gia phả là sợi dây liên lạc vô hình nhưng hữu hiệu nhất để cố kết hết thảy con cháu của một dòng họ lại với nhau. Mối tương quan này không những chỉ quan hệ đến con cháu ở hiện tại, mà còn quan hệ cả đến tương lai nữa.
Đi xa hơn, việc chép gia phả còn ảnh hưởng tới cả quốc gia, góp phần làm phong phú lịch sử nước nhà, bởi lịch sử quốc gia chính là lịch sử của nhiều gia đình, dòng họ đúc kết lại. Chính những nhân vật có tên tuổi lưu danh trong sử sách là nhờ vào gia phả của gia đình, họ được lưu truyền tới các thế hệ mai sau.